Chênh lệch 40 USD giữa các loại dầu: thị trường đang định giá rủi ro Hormuz theo từng tuyến vận chuyển
Dầu trong vùng Vịnh đang bị chiết khấu sâu tới hơn 43 USD/thùng so với các chuẩn bên ngoài Hormuz, trong khi Brent vượt 107 USD và WTI tiến sát 103 USD. Sự phân hoá này cho thấy thị trường không còn định giá dầu theo một mức chuẩn duy nhất, mà theo từng tuyến vận chuyển và mức độ rủi ro địa chính trị.

Khi giá dầu chuẩn không còn phản ánh toàn bộ thị trường
Brent đang giao dịch trên 107 USD/thùng và WTI tiến gần 103 USD, nhưng con số đó chỉ kể một nửa câu chuyện. Điều đáng chú ý hơn nằm ở khoảng cách giữa dầu buộc phải đi qua eo biển Hormuz và dầu có thể di chuyển mà không đối mặt với nguy cơ drone hay tên lửa.
Dầu Basrah Medium của Iraq giao tháng tới đang được chào bán với mức chiết khấu 43,06 USD/thùng so với chuẩn Murban khu vực. Trong khi đó, Murban — dòng dầu chủ lực của ADNOC — đang giao dịch trên 127 USD/thùng. Nguyên nhân rất cụ thể: Murban được xếp hàng tại cảng Fujairah, nằm ngay bên ngoài điểm nghẽn, còn phần lớn dầu Iraq phải xếp hàng bên trong vùng Vịnh.
Khoảng cách hơn 43 USD này không phải là chênh lệch chất lượng dầu. Đó là giá của rủi ro vận chuyển.
Cung cầu bị bóp méo theo địa lý, không theo chủng loại
Dữ liệu theo dõi tàu cho thấy lưu lượng tàu chở dầu qua Hormuz vẫn ở mức rất thấp. Windward ghi nhận chỉ một tàu chở dầu rời eo biển trong ngày 14/09, thêm hai tàu khác đi vào — cả ba đều là tàu chở khí dầu hoá lỏng. Đây không phải mức lưu thông bình thường của một tuyến hàng hải chiếm phần lớn nguồn cung dầu thô toàn cầu.
Nghịch lý nằm ở chỗ: một khi dầu đã thoát khỏi Hormuz, giá lập tức nhảy vọt. Chiết khấu thu hẹp nhanh vì nhu cầu mua dầu vật chất lấn át mọi lo ngại về an toàn và bảo hiểm. Nói cách khác, thị trường đang trả tiền cho sự an toàn của tuyến vận chuyển, chứ không phải cho bản thân thùng dầu.
Các dòng dầu ngoài vùng Vịnh cũng đang hưởng lợi. Dầu Pyrenees của Australia — loại medium sweet — giao dịch ở mức 138,04 USD/thùng hôm thứ Sáu tuần trước, so với 70,59 USD hôm 27/02, ngay trước khi xung đột bùng phát. Mức tăng gần gấp đôi này phản ánh việc người mua sẵn sàng trả giá cao cho nguồn cung không phải đi qua điểm nghẽn.
Ngay cả dầu Nga cũng đang được định giá cao hơn Brent. Đầu tháng này, dầu ESPO — xếp hàng ở vùng Viễn Đông Nga — giao dịch cao hơn Brent tới 10 USD/thùng khi các nhà máy lọc dầu độc lập Trung Quốc gấp rút thay thế các thùng dầu Iran bị phong toả. Các nhà máy lọc dầu Ấn Độ cũng tăng mua ESPO từ cảng Kozmino, đẩy xuất khẩu dòng dầu này tăng 6% trong nửa đầu năm.
Tác động vòng hai lên lạm phát và các đồng tiền hàng hoá
Cơ chế lan truyền ở đây khá rõ. Giá dầu vật chất tăng không đồng đều — nhưng chi phí vận chuyển, bảo hiểm và rủi ro đều tăng đồng loạt. Khi chênh lệch giữa các chuẩn dầu mở rộng, chi phí đầu vào của nhà máy lọc dầu trở nên khó dự đoán hơn, và phần lớn chi phí đó sẽ được chuyển vào giá xăng dầu thành phẩm.
Với Brent trên 107 USD, áp lực lạm phát năng lượng quay trở lại đúng lúc nhiều ngân hàng trung ương đang cân nhắc nới lỏng. Điều này tạo ra một bài toán khó: cắt lãi suất trong khi giá năng lượng leo thang có thể khiến kỳ vọng lạm phát mất neo.
Với các đồng tiền hàng hoá, tác động không đồng nhất. CAD hưởng lợi gián tiếp khi dầu ngoài vùng Vịnh — bao gồm dầu Canada — được định giá cao hơn, nhưng lợi ích bị giới hạn bởi lo ngại tăng trưởng toàn cầu. AUD cũng nhận hỗ trợ khi dòng dầu Australia như Pyrenees tăng giá mạnh. NOK hưởng lợi từ giá dầu Brent cao, nhưng Na Uy không nằm trong nhóm bị ảnh hưởng trực tiếp bởi rủi ro Hormuz.
Điểm mấu chốt: thị trường đang định giá rủi ro theo tuyến vận chuyển, không theo giá dầu chuẩn. Điều này có nghĩa là các mô hình tương quan truyền thống giữa giá dầu và đồng tiền hàng hoá có thể kém hiệu quả hơn trong giai đoạn này.
Những gì cần theo dõi
Tồn kho dầu thô API dự báo giảm 1,8 triệu thùng, sau mức giảm nhẹ 0,3 triệu thùng kỳ trước. Nếu mức giảm thực tế sâu hơn dự báo, áp lực lên giá dầu giao ngay có thể tăng, nhưng tác động lên chênh lệch giữa các chuẩn còn phụ thuộc vào diễn biến tại Hormuz.
Số nhà khởi công của Canada — dự báo 240 nghìn so với 229,1 nghìn kỳ trước — là chỉ báo sớm cho nhu cầu nội địa, nhưng với CAD, yếu tố quyết định vẫn là giá dầu và chênh lệch lãi suất với Mỹ.
Doanh số bán lẻ Mỹ dự báo tăng 0,8% sau mức giảm 0,6% kỳ trước, cùng giá xuất khẩu dự báo tăng 0,5%. Đây là những con số quan trọng để đánh giá liệu áp lực lạm phát từ năng lượng có đang lan sang các thành phần khác của nền kinh tế hay không.
Cuối cùng, cần theo dõi diễn biến tại eo biển Hormuz và các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng của Saudi Arabia. Chênh lệch giữa dầu trong và ngoài vùng Vịnh có thể còn mở rộng hơn nữa nếu căng thẳng leo thang, và đó là biến số định hình toàn bộ cấu trúc giá dầu trong thời gian tới.
Tổng hợp và phân tích từ OilPrice.
Thông tin trên trang không phải khuyến nghị đầu tư. Giao dịch ngoại hối và vàng có rủi ro mất vốn.







