Dầu Brent và WTI đồng loạt giảm gần 3% trong phiên cuối tuần, cắt đứt chuỗi tăng 5–8 ngày liên tiếp, dù vẫn ghi nhận mức tăng tuần 8,7–9,4%. Câu hỏi trọng tâm: đây là nhịp chốt lời kỹ thuật trước thềm Fed, hay thị trường đã định giá xong kịch bản gián đoạn nguồn cung qua eo biển Hormuz?

Dầu Brent kết phiên giảm 2,8% về 104,61 USD/thùng, trong khi WTI mất 2,4% còn 100,05 USD/thùng (một số nguồn ghi nhận mức 99,66 USD). Điều đáng chú ý không nằm ở con số giảm, mà ở chỗ nó chấm dứt chuỗi 5 phiên tăng liên tiếp của Brent và 8 phiên của WTI — một chuỗi tăng dài bất thường về mặt kỹ thuật.
Nhìn theo tuần, bức tranh hoàn toàn khác: Brent tăng 8,7%, WTI tăng 9,4%, cả hai đóng cửa tuần trên mốc 100 USD — lần đầu tiên Brent vượt 100 USD sau nhiều tháng. Đỉnh trong tuần của Brent là khoảng 108 USD (thứ Năm), WTI vượt 104 USD.
Sự phân kỳ giữa hành động giá trong ngày và xu hướng tuần cho thấy thị trường đang ở trạng thái giằng co giữa hai lực: dòng tiền đầu cơ đã vào lệnh mua rất mạnh trong 5–8 phiên và có động cơ chốt lời, trong khi rủi ro địa chính trị chưa hề được giải quyết.
Nguyên nhân trực tiếp của phiên giảm là thông tin Tehran sẽ gặp các quốc gia vùng Vịnh tại Oman để thảo luận về eo biển Hormuz. Đây là dấu hiệu đầu tiên của kênh ngoại giao sau một tuần leo thang căng thẳng, và thị trường phản ứng ngay lập tức bằng cách tháo bớt phần bù rủi ro (risk premium) tích lũy trong tuần.
Tuy nhiên, cần đọc tín hiệu này đúng liều lượng. Việc ngồi vào bàn đàm phán không đồng nghĩa với việc giảm được rủi ro gián đoạn nguồn cung. Các diễn biến song song trong tuần — việc lực lượng Houthi kiểm soát cảng Mokha của Yemen gần eo biển Bab el-Mandeb, lo ngại về an toàn hàng hải ở Biển Đỏ, và thông tin sản lượng dầu của Saudi Arabia giảm xuống mức thấp nhất kể từ năm 1990 — đều là những yếu tố làm tăng, chứ không làm giảm, phần bù rủi ro nguồn cung.
Nói cách khác, phiên giảm thứ Sáu phản ánh việc thị trường tạm thời định giá lại xác suất xảy ra kịch bản xấu nhất, chứ chưa phải là tín hiệu rằng kịch bản đó đã bị loại bỏ.
Đây là phần quan trọng nhất với người giao dịch tiền tệ. Giá dầu tăng không chỉ là câu chuyện của thị trường hàng hoá — nó truyền dẫn vào lạm phát qua ba kênh: chi phí năng lượng trực tiếp, chi phí vận tải và logistics, và kỳ vọng lạm phát.
Với Brent neo trên 100 USD trong nhiều tuần, áp lực lên chỉ số giá tiêu dùng toàn cầu là hữu hình, đặc biệt ở các nền kinh tế nhập khẩu năng lượng ròng. Điều này làm phức tạp hóa bài toán của các ngân hàng trung ương vốn đang trong chu kỳ nới lỏng hoặc cân nhắc nới lỏng.
Tác động lên các đồng tiền hàng hoá lại phân hóa rõ rệt:
Điểm mấu chốt: giá dầu cao không tự động làm mạnh các đồng tiền hàng hoá. Nó chỉ làm mạnh khi kênh lãi suất — tức phản ứng chính sách của ngân hàng trung ương — ủng hộ. Nếu lạm phát năng lượng buộc các ngân hàng trung ương phải giữ lãi suất cao lâu hơn, đồng tiền hàng hoá được hỗ trợ. Nếu lạm phát năng lượng kéo tăng trưởng đi xuống nhanh hơn, tác động có thể đảo chiều.
Nhà phân tích Tamas Varga của PVM Oil Associates đặt câu hỏi đúng trọng tâm: thâm hụt nguồn cung hiện tại là cấu trúc hay tạm thời? Ông lưu ý rằng tồn kho dầu toàn cầu và khu vực đang tiếp tục rút xuống, và việc quay lại đỉnh tháng Tư ở mức 126 USD là kịch bản có thể xảy ra.
Nhưng ông cũng đưa ra một phản biện quan trọng: giá dầu càng cao, nhu cầu càng bị phá hủy. Khác biệt giữa cuộc khủng hoảng hiện tại và cuộc khủng hoảng năm 1990 (Chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ nhất) là độ co giãn của nhu cầu dầu ngày nay cao hơn nhiều, nhờ năng lượng tái tạo có khả năng thay thế một phần nhu cầu dầu, đặc biệt trong sản xuất điện.
Đây là lập luận có cơ sở. Nếu nguồn cung không tăng (do xung đột kéo dài) hoặc nhu cầu không giảm (do giá cao chưa đủ để thay đổi hành vi), khoảng cách cung cầu sẽ thu hẹp bằng một trong hai cách. Nhưng thời điểm thu hẹp là biến số không thể dự báo chính xác — và trong khoảng thời gian chờ đợi đó, biến động giá có thể rất lớn.
Thông tin sản lượng Saudi Arabia giảm xuống mức thấp nhất kể từ 1990 là chi tiết đáng lo ngại nhất trong tuần, vì nó cho thấy ngay cả nhà sản xuất lớn nhất trong OPEC+ cũng đang gặp khó khăn về nguồn cung. Điều này củng cố lập luận rằng thâm hụt hiện tại có yếu tố cấu trúc, không chỉ thuần túy địa chính trị.
Ba biến số sẽ định hình hướng đi của dầu và các đồng tiền hàng hoá:
Về mặt kỹ thuật, vùng 100 USD/thùng của WTI và 104–105 USD của Brent là các mốc cần quan sát. Nếu giá giữ được trên các ngưỡng này trong tuần tới, nhịp giảm thứ Sáu chỉ là điều chỉnh kỹ thuật. Nếu mất các mốc này kèm theo tín hiệu ngoại giao tích cực từ Oman, kịch bản chốt lời sâu hơn sẽ mở ra.
Vàng ở 4.346,23 USD (+0,68%) trong khi dầu giảm là một chi tiết đáng lưu ý: dòng tiền phòng thủ chưa rời khỏi thị trường, nó chỉ đang luân chuyển giữa các tài sản trú ẩn. Đây là dấu hiệu cho thấy thị trường chưa thực sự tin rằng rủi ro địa chính trị đã được giải quyết.
Tổng hợp và phân tích từ CNBC.
Thông tin trên trang không phải khuyến nghị đầu tư. Giao dịch ngoại hối và vàng có rủi ro mất vốn.