Tới nội dung chính
IC Markets — giao dịch CFD tiền điện tửExness — giao dịch với chênh lệch ngoại hối thấp

Quảng cáo

IC Markets — giao dịch CFD forex, vàng, chỉ số, dầuExness — chênh lệch giảm một nửa

Quảng cáo

Đánh vào đường ống Đông–Tây: cú đánh trúng huyết mạch thay vì tàu chở dầu

Saudi Arabia đóng tạm đường ống Đông–Tây sau khi bị drone tấn công, trong khi Hormuz tiếp tục bị đe doạ. Đây là lần đầu tuyến vận chuyển thay thế bị nhắm trực tiếp, làm mỏng lớp đệm nguồn cung toàn cầu và đẩy Brent vượt 100 USD/thùng.

4 phần
Trong bài này4 phần
  1. 01Bản chất đã thay đổi: từ chặn tàu sang phá hạ tầng
  2. 02Vì sao lần này khó ngoại suy hơn
  3. 03Vòng hai lên lạm phát và các đồng tiền hàng hoá
  4. 04Cần theo dõi gì tiếp theo

Bản chất đã thay đổi: từ chặn tàu sang phá hạ tầng

Trong nhiều tháng, các vụ tấn công ở Vịnh Ba Tư chủ yếu nhắm vào tàu chở dầu. Đó là dạng rủi ro có thể định giá, phòng ngừa và phần nào bù đắp: chủ tàu đổi tuyến, tăng phí bảo hiểm, thậm chí chấp nhận đi vòng. Nhưng việc đường ống Đông–Tây dài 1.200 km chạy ngang bán đảo Arab bị drone tấn công — khiến Saudi Arabia phải đóng tạm để kiểm tra — là một cấp độ khác. Cơ sở hạ tầng không thể "đi vòng". Nó cố định, đắt, và mất nhiều thời gian khôi phục.

Điểm mấu chốt nằm ở vai trò của tuyến ống này trong sáu tháng qua. Khi Hormuz gần như bị phong toả bởi chiến sự, đường ống Đông–Tây trở thành cửa thoát chính cho dầu Trung Đông ra thị trường thế giới, vận chuyển 4–5 triệu thùng/ngày, tương đương 4–5% nguồn cung toàn cầu. Nói cách khác, nó không phải phương án dự phòng nữa — nó đã trở thành tuyến chính. Đánh vào nó là đánh vào lớp đệm cuối cùng giữ cho giá dầu không bùng nổ.

Vì sao lần này khó ngoại suy hơn

Các vụ tấn công tàu trước đây tạo ra phản ứng giá mang tính cục bộ: Brent nhích lên, rồi dịu lại khi thị trường tin rằng nguồn cung vẫn xoay xở được. Lần này, cấu trúc rủi ro khác. Thứ nhất, sự cố xảy ra ở khu vực phía nam Medina — sâu trong nội địa, nơi được cho là ít bị đe doạ hơn — cho thấy năng lực tấn công đã mở rộng về địa bàn. Thứ hai, chưa có tổ chức nào nhận trách nhiệm, đồng nghĩa với việc thị trường phải định giá một khoản bất định kéo dài thay vì một sự kiện có thể khép lại.

Thứ ba, và quan trọng nhất, các tuyến vận chuyển thay thế đang bị siết cùng lúc. Houthi được cho là đã kiểm soát đảo Perim giữa eo Bab el-Mandeb — cửa ngõ phía nam Biển Đỏ — sau khi tuyên bố phong toả từ tháng Bảy. Nếu cả Hormuz lẫn Bab el-Mandeb đều nằm trong tầm ảnh hưởng, Trung Đông không còn hành lang xuất khẩu nào thực sự an toàn. Đây là lý do Brent đã vượt 100 USD/thùng trong tuần qua, và giá diesel bán lẻ tại Mỹ vượt mốc kỷ lục 6 USD/gallon.

Vòng hai lên lạm phát và các đồng tiền hàng hoá

Với dầu thô trên 100 USD, áp lực không dừng ở chi phí năng lượng. Diesel là đầu vào trực tiếp của vận tải, nông nghiệp và khai khoáng — nhóm chi phí lan toả chậm nhưng dai dẳng vào CPI lõi. Điều này đặt các ngân hàng trung ương vào thế khó: cắt lãi suất để hỗ trợ tăng trưởng sẽ va vào lạm phát năng lượng, còn giữ nguyên thì bóp nghẹt tiêu dùng.

Với nhóm tiền hàng hoá, tác động không đồng đều. CAD hưởng lợi gián tiếp khi dầu thô tăng, nhưng đang đứng trước bài kiểm tra trực tiếp: lạm phát Canada công bố ngày 14/09 được dự báo 3,0% so với cùng kỳ và 2,3% ở lõi — nếu số thực tế cao hơn, kịch bản cắt lãi suất của BoC bị đẩy lùi, hỗ trợ CAD. AUD ít nhạy với dầu hơn, chịu ảnh hưởng chủ yếu qua kênh rủi ro toàn cầu và giá kim loại. NOK hưởng lợi trực tiếp từ giá dầu và khí, nhưng thanh khoản mỏng khiến biến động khó đoán hơn.

Một chi tiết đáng chú ý: vàng đang ở 4.346 USD/oz, tăng 0,68%, trong khi DXY gần như đứng yên ở 99,094 và USD/JPY giảm 0,62% về 153,468. Việc vàng và yen cùng mạnh lên trong khi đồng bạc xanh đi ngang cho thấy dòng tiền đang tìm nơi trú ẩn rủi ro địa chính trị, chứ không phải đặt cược vào chênh lệch lãi suất. Đây là dấu hiệu thị trường đang định giá phần bù rủi ro nguồn cung, không chỉ là câu chuyện tăng trưởng.

Cần theo dõi gì tiếp theo

Cuộc gặp giữa Iran và các quốc gia Arab vùng Vịnh tại Oman vào thứ Hai là sự kiện cần bám sát, nhưng kỳ vọng nên được đặt đúng chỗ. Một quan chức cấp cao Iran đã hạ thấp khả năng đạt đột phá, và theo Tasnim, eo biển sẽ không mở lại trừ khi bảy điều kiện của Tehran được đáp ứng — trong đó có việc công nhận quyền kiểm soát Hormuz và thu phí tàu qua lại, điều Washington bác bỏ. Một thoả thuận về tuyến hành lang có thể được trình bày, nhưng đó là văn bản kỹ thuật, không phải giải pháp chính trị.

Song song đó, cần theo dõi tiến độ khôi phục đường ống Đông–Tây: thời gian đóng càng dài, lượng dầu bị mất khỏi thị trường càng lớn, và khoảng trống đó không có nguồn thay thế nhanh. Về phía dữ liệu, chỉ số sản xuất Empire State của Mỹ ngày 15/09 và báo cáo việc làm ADP hàng tuần sẽ cho thấy nền kinh tế Mỹ còn chịu được giá năng lượng cao trong bao lâu. Với CAD, con số lạm phát ngày 14/09 là biến số gần nhất có thể xác nhận hoặc phủ nhận kịch bản BoC nới lỏng.

Chia sẻFacebookX

Tổng hợp và phân tích từ Channel NewsAsia.

Thông tin trên trang không phải khuyến nghị đầu tư. Giao dịch ngoại hối và vàng có rủi ro mất vốn.

Đọc tiếp