Chỉ ba ngày sau khi Thủ tướng Armenia tuyên bố đa dạng hóa nguồn khí đốt, Gazprom Armenia bất ngờ cắt nguồn cung 15–25/9, với lý do 'bảo trì định kỳ'. Sự việc cho thấy khí đốt Nga vẫn là công cụ gây sức ép chính trị, và các nước muốn thoát phụ thuộc phải trả giá bằng rủi ro nguồn cung lẫn điều kiện chính trị.

Ngày 11/9, Thủ tướng Armenia Nikol Pashinyan nói rõ trước báo giới rằng Yerevan đang tích cực tìm kiếm nguồn khí đốt thay thế trong bối cảnh quan hệ với Moskva xấu đi. Nga cung cấp khoảng 82% tổng lượng khí đốt nhập khẩu của Armenia trong năm 2025 — một mức phụ thuộc gần như tuyệt đối.
Chỉ ba ngày sau, Gazprom Armenia — công ty con của tập đoàn năng lượng quốc doanh Nga — thông báo cắt nguồn cung từ 15 đến 25/9, viện lý do "bảo trì và sửa chữa theo kế hoạch trên lãnh thổ Liên bang Nga". Điểm đáng chú ý: không có cảnh báo trước, và phía Armenia không đưa ra bình luận ngay lập tức về động thái này.
Về mặt kỹ thuật, đây là một sự kiện nhỏ. Về mặt địa chính trị, đây là một tín hiệu lớn.
Khác với dầu — thứ có thị trường giao ngay toàn cầu, kho dự trữ chiến lược và hàng chục nguồn cung thay thế — khí đốt bị ràng buộc bởi hạ tầng vật lý: đường ống, trạm nén, cảng LNG. Muốn đổi nhà cung cấp, một quốc gia phải xây dựng lại hạ tầng trong nhiều năm, không phải vài tháng.
Chính sự cứng nhắc đó biến khí đốt thành công cụ gây sức ép hiệu quả hơn dầu. Nga đã dùng cùng một kịch bản với Ukraine (2006, 2009) và châu Âu (2022). Việc Gazprom Armenia viện dẫn "bảo trì" trong khi không thông báo trước là dấu hiệu điển hình của một đòn trừng phạt được khoác áo kỹ thuật — đủ để phủ nhận ý định chính trị, nhưng đủ rõ để bên nhận hiểu thông điệp.
Gazprom Armenia khẳng định thị trường Armenia sẽ không thiếu hụt nhờ "dự trữ trong nước và nguồn cung bổ sung từ Iran". Nhưng chính câu này lại củng cố lập luận của Moskva: Armenia có thể xoay xở trong ngắn hạn, song mọi phương án thay thế đều phụ thuộc vào thiện chí của một bên thứ ba khác.
Iran là nguồn khả thi về mặt kỹ thuật, nhưng Tehran cũng là đối tác chịu trừng phạt của phương Tây, khiến dòng chảy này mong manh trước bất kỳ thay đổi nào về lệnh trừng phạt.
Azerbaijan — phương án được đánh giá là "thuận lợi và tự nhiên nhất về địa lý" theo phát biểu của nghị sĩ Azer Badamov — lại đi kèm điều kiện chính trị nặng: khí đốt chỉ chảy sau khi hai nước hoàn tất thỏa thuận hòa bình sơ bộ do Washington làm trung gian từ tháng 8/2025. Điểm nghẽn là yêu cầu của Baku sửa hiến pháp Armenia để công nhận chủ quyền của Azerbaijan đối với Nagorno-Karabakh — vùng lãnh thổ mà lực lượng Azerbaijan đã tái kiểm soát năm 2023.
Đây là lựa chọn không dễ với chính quyền Pashinyan. Đảng Civil Contract giành đa số vững trong quốc hội tháng 6, nhưng khả năng thắng một cuộc trưng cầu dân ý về sửa hiến pháp vẫn bỏ ngỏ, trong khi thỏa thuận hòa bình vấp phải phản đối đáng kể trong nước. Hơn ba thập kỷ xung đột để lại di sản khiến Yerevan ngần ngại trao cho Baku đòn bẩy kinh tế.
Ngay cả tuyến TRIPP (Trump Route for International Peace and Prosperity) mà Pashinyan kỳ vọng cũng gắn chặt với việc hoàn tất thỏa thuận hòa bình Armenia–Azerbaijan. Nói cách khác: mọi con đường thoát khỏi khí đốt Nga đều chạy qua một quyết định chính trị mà Yerevan chưa sẵn sàng đưa ra.
Armenia là thị trường khí đốt nhỏ, nên cú cắt này gần như không tác động trực tiếp tới giá năng lượng toàn cầu. Tác động thật nằm ở phần bù rủi ro địa chính trị.
Bối cảnh thị trường lúc 00:12 ngày 18/9 (giờ Việt Nam) cho thấy dòng tiền phòng thủ vẫn chiếm ưu thế: chỉ số DXY ở 100,25 (giảm 0,09%), EUR/USD 1,14753 (tăng 0,09%), USD/JPY 156,08 (giảm 0,11%), trong khi vàng giao dịch ở 4.362,35 USD/oz, tăng 2,33%. Mức tăng hơn 2% của vàng trong một phiên là tín hiệu rõ ràng rằng thị trường đang định giá rủi ro địa chính trị cao hơn, chứ không chỉ phản ứng với dữ liệu kinh tế.
Điểm cần lưu ý: sự kiện Armenia không phải nguyên nhân trực tiếp của đà tăng vàng. Nhưng nó nằm trong cùng một chuỗi logic — năng lượng bị vũ khí hóa, các nước nhỏ bị kẹt giữa các khối, và các thỏa thuận hòa bình trở thành điều kiện thương mại. Mỗi sự kiện như vậy củng cố giả định rằng rủi ro địa chính trị sẽ còn dai dẳng, và đó là lý do vàng và các tài sản trú ẩn được mua vào.
Với đồng rúp và tài sản Nga, đây là đòn gây sức ép có chi phí thấp: Armenia không đủ lớn để ảnh hưởng tới doanh thu xuất khẩu của Gazprom, nhưng đủ gần để làm gương cho các nước khác đang cân nhắc đa dạng hóa.
Thứ nhất, liệu nguồn cung có thực sự được khôi phục sau ngày 25/9, hay lệnh cắt sẽ được gia hạn với một lý do kỹ thuật mới. Đây là cách đòn gây sức ép leo thang mà không cần tuyên bố chính trị.
Thứ hai, tiến độ thỏa thuận Armenia–Azerbaijan, đặc biệt là khả năng Yerevan chấp nhận sửa hiến pháp. Bất kỳ bước tiến nào ở đây sẽ thay đổi bản đồ năng lượng khu vực và mở đường cho khí đốt Azerbaijan vào châu Âu.
Thứ ba, phản ứng của Iran và Thổ Nhĩ Kỳ — hai bên đều có lợi ích trực tiếp trong hành lang năng lượng này.
Thứ tư, trong lịch kinh tế, bài phát biểu của Chủ tịch ECB Lagarde lúc 17:30 ngày 18/9 và của Bowman (Fed) lúc 20:30 cùng ngày là những sự kiện có thể tác động tới DXY và EUR/USD mạnh hơn nhiều so với sự kiện Armenia. Chỉ số PPI khu vực eurozone (dự báo 4,1% so với 3% kỳ trước) cũng đáng chú ý vì nó liên quan trực tiếp tới chi phí năng lượng. Vàng ở vùng 4.362 USD/oz và DXY quanh 100,25 là hai mốc tham chiếu cần theo dõi để đánh giá liệu dòng tiền trú ẩn có tiếp tục được duy trì.
Tổng hợp và phân tích từ OilPrice.
Thông tin trên trang không phải khuyến nghị đầu tư. Giao dịch ngoại hối và vàng có rủi ro mất vốn.